CHỊ ƠI! EM SẼ LUÔN BÊN CHỊ MÀ

Tôi năm nay 18 tuổi và chuẩn bị thi đại học, còn chị tôi hơn tôi năm tuổi và vừa mới ra trường. Đối với tôi, ngoài ông bà và ba mẹ, thì chị có lẽ là người tuyệt vời nhất trong lòng tôi. Lúc nhỏ, tôi nhát lắm, đi học ở trường mẫu giáo về là cứ ở trong nhà suốt , không có tiếp xúc với nhiều đứa trẻ xung quanh khu phố nên đâm ra không ai chơi với tôi. Tôi còn nhớ, hôm đấy, mẹ bảo tôi ra đầu hẻm mua cho mẹ vài gói mì, tôi lon ton ra ngõ mua bốn gói mì cho mẹ, còn dư tiền nền tôi mua một bịch bánh phồng để ăn, vì tôi thích ăn bánh lắm những ba mẹ thì lo tôi ăn nhiều bánh sẽ không tốt nên ít cho tôi ăn chính vì thế mỗi lần có cơ hội là tôi đều tranh thủ để mua một bịch bánh nhỏ để ăn, có thể nói lúc đó tôi thích ăn bánh dữ lắm nhìn thấy bịch bánh là chỉ muốn mở ra ăn thôi. Tôi hí hửng cầm mì và bánh chạy về nhà nhưng đúng lúc ấy thì có một đám con nít lớn hơn tôi một hai tuổi thuộc dạng phá làng phá phá xóm trong khu phố tôi đang đi ngang qua chúng nó nhìn tôi rồi bảo tôi dừng lại.

– Ê thằng kia mày đang cầm gì đó- một tên trong đám nói lên

– Đâu … đâu có cầm gì đâu- tôi vừa run vừa nói

– Xạo hả mày, bánh kìa đưa tụi tao đi, không đánh mày bây giờ

Từ nhỏ đến giờ tôi chưa gặp cảnh tượng như thế này bao giờ với lại tôi lại là một đứa trẻ nhút nhát nữa, tay chân tôi run cầm cập rồi nói

– Mấy bạn cho tui về đi, mẹ tui đang đợi – tôi vừa nói nước mặt lăn dài

– Mày mà không đưa bánh cho tụi tao ăn là tụi tao cho mày khỏi về với mẹ luôn bây giờ

Lúc đó, tôi vừa sợ vừa khóc vì lúc đó chẳng có ai để giúp tôi cả, còn bọn này thì nổi tiếng quậy phá trừ cha mẹ chúng ra thì chẳng ai dám động vào, lúc đó tôi chỉ còn cách là phải chạy nhanh về nhà thôi, tôi dùng hết sức đếm tròng đầu 1…2….3 rồi chạy vào chỗ bọn chúng hy vọng thoát được những chẳng may bọn chúng bắt được, kéo tôi uống giật lấy bịch bánh của tôi còn tôi thì cố nắm chặt, rồi ghì bào bụng mình, giật không được bọn chúng đánh rồi kéo tôi đi khiến chân tôi rất đau.

– Dừng lại – tiếng của chị tôi vang lên

Rồi chạy đến xô đám con nít ra khỏi tôi

– Tụi bây làm gì em tao vây

Nói rồi chị nhặt cái cây bên đường chỉ vào mặt từng đứa, với thái độ giận dữ của chị thì đám trẻ chẳng dám hó hé gì

– Có gì đâu giỡn tí thôi mà- giọng của thằng cầm đầu vang lên

– Giỡn hả

Rồi chị cầm cây rượt tụi nhỏ chạy tán loạn, sâu khi bọn chúng đi khỏi chị đi lại phía tôi

– Em trai chị có sao không

– Dạ không sao chỉ hơi đau ở chân thôi

Chị nhìn xuống chân thôi rồi thốt lên: ” Máu, máu kìa, nhanh lên về nhà không nhiễm trùng bây giờ” chị đỡ tôi dậy , rồi dịu tôi về , cũng may là bánh và mì vẫn còn

– Chị ơi, xíu về chị đừng mét mẹ nha

– Sao vậy

– Mét mẹ mắc công mẹ đí mét ba me tụi nó làm tụi nó ghét em hơn

– Ừ chị biết rồi

Thế là về đến nhà, chị liền lấy nước sách rửa vết thương của tôi, khỏi phải nói rát như thế nào lúc đó tôi mốn khóc thét nhưng sợ mẹ biết nên chỉ mếu thôi.Vào nhà đưa mì cho mẹ xong, hai chị em tôi lên phòng, chị đi tìm cồn và băng cá nhân để rửa vết thương cho tôi, biết tôi đau nên chị vừa lau vết thương vừa nói:

– Ráng nha em , xíu là hết đau à

Sau khi băng xong, hai chị em tôi còn giỡn qua giỡn lại với nhau, lúc đó tôi mới biết rằng có chị hạnh phúc như thế nào, được chị chăm sóc quan tâm và thương yêu.

– Dậy ….dậy xuống ăn cơm

Tiếng của chị vang lên làm cắt ngang giấc ngủ của tôi

– Dạ ….dạ… em dậy nè chị hai

– Hôm nay mệt lắm sao mà đi học về còn ngủ vậy em trai của chị

– Dạ cũng hơi mệt

– Thôi nhanh xuống nhà rửa mặt rồi ăn cơm , ba mẹ và ông bà đợi

Hóa ra nảy giờ chỉ là giấc mơ tôi, giấc mơ thời bé, thế mà cứ tưởng là mình đang trở lại lúc nhỏ chứ, nếu chị không gọi thì…, thôi không nói nhiều nữa xuống ăn cơm, đói quá rồi. Vào bàn ăn với cả nhà, tôi mời cả nhà ăn cơm, ba mẹ tuy đi làm cả ngày những trưa nào cũng tranh thủ về ăn cơm với gia đình ba thường bảo bữa cơm gia đình rất quan trọng, là nơi để gia đình ta sum họp sau những buổi làm việc và học tập mệt mỏi nên dù công việc có bận bịu như thế nào thì ba mẹ cũng sẽ tranh thủ và sặp xếp để về ăn cơm với ông bà và các con, những lời nói ấy như đã thấm sâu vào trong tôi và chị nên tôi và chị rất thích ăn cơm cùng gia đình.

– Nè con trai phải ăn nhiều để có sức mà học để thi nha con năm nay thi đại học đủ ba mẹ sẽ thưởng- mẹ gắp thức ăn cho tôi rồi bảo

– Thiệt không ba mẹ- tôi nói trong sự vui sướng

– Thiệt, con mà thi đỗ đại học, ba mẹ sẽ thưởng lớn cho con- ba nói với tôi

Tôi cười tít mắt , rồi quay sang nhìn chị, chị cũng nhìn tôi rồi cười:

– Em sướng lắm đó ngày trước chị đỗ đại học ba mẹ chỉ dẫn chị và em về ngoại chơi hai ngày thôi, còn em thì…

– Em mà được thưởng thì chị cũng có phần mà hihi

Tôi đến , tôi lại mài vào sách vở, chị thường dạy cho tôi học nhất là những môn tự nhiên, vì chị học mấy môn đó rất giỏi còn tôi thì…. Nên từ bé tôi không cần đi học thêm gì cả bài tập nào không hiểu tôi cứ đem hỏi chị, chị sẽ giảng lại để tôi làm, bây giờ chị có bạn trai rồi nên lâu lâu khi chị dạy tôi học ảnh nhắn tin mà lâu quá chị mới trả lời lại vì sợ tôi sẽ mất tập trung rồi quên nên chắc ảnh cũng giận nhiều lần tôi bảo chị nghe máy hay trả lời ảnh hay nghe máy đi chị cứ bảo : “Kệ ảnh, không nghe, không nhắn tin đâu có mất đâu mà sợ, còn em không hiểu bài làm bài không tốt rồi ảnh hưởng đến việc học chị sẽ lo hơn đó biết chưa” nghe những lời nói của chị tôi cần phải quyết tâm học cho giỏi lên để không phụ lòng chị.

Những buổi trưa tôi đi học về đạp xe đạp mà tôi đổ mồ hôi nhễ nhãi nhớ lại ngày đó chắc chị mệt lắm. Những ngày tháng tôi đi học cấp một và hai năm đầu cấp hai, vì ba mẹ không có thời gian đưa đón nên chị đều phải đạp xe đi học và chở tôi đi cùng vì cũng tiện đường, những buổi trưa oi bức, nắng nóng ,bánh xe vẫn lăn bánh từ từ, chị vẫn đạp xe đều đều tôi ngồi phía sau còn nóng chịu không nổi không biết chị thì như thế nào, giờ nghỉ lại tôi thấy thương chị quá lúc đó tôi ước gì mình sẽ mau lớn, chân mau dài để tôi là người được chở chị nhưng lúc đó tôi chỉ có thể đút hai tay vào áo khoát của chị rồi ngồi tựa vào lưng của chị thôi, bây giờ nhớ lại tôi thấy thương chị nhiều hơn.

Thời gian rảnh, tôi thường nghe nhạc và lên facebook chơi, bạn bè trên fb của tôi chỉ dừng lại ở gần 200 thôi vì đa số tôi chỉ kết bạn với những người tôi quen biết. Vì tôi đã chỉnh chế độ thông báo từ chị nên những status của chị đăng lên tôi đều đọc được hết và nhờ đó tôi mới biết được tâm trạng của chị những lúc đó như thế nào có khi vui thì tôi like, status nào của chị quá tâm trạng hay có điều gì khó nói tôi đều cmt hỏi lý do, và đôi khi bình luận hài hước để chị vui. Và cũng nhờ facebook nên tôi biết được mặt người yêu của chị đầu tiên trước cả ba mẹ luôn . Anh đó thấy cũng đẹp trai, nói chuyện cũng nhã nhặn tuy tôi chưa gặp mặt nhưng qua những dòng cmt quan tâm trên fb của ảnh trên những status của chị, tôi cũng cảm nhận được rằng ảnh rất thương yêu chị và từ những dòng status đó tôi và ảnh có dịp cmt để nói chuyện với nhau hơn, ảnh cũng vui tính lắm hay trêu chị và tôi, nhưng có những lúc tôi và chị hợp lại để cãi nhau với ảnh, cãi không lại ảnh chấp nhận thua hai chị em tôi lúc đó thấy cũng vui.

– Hôm nay chủ nhật không đi đâu chơi hả bé- chị mở cửa phòng gọi tôi

– Dạ không chị ơi, chả có đứa nào rủ em đi nên nằm ở nhà luôn

– Vậy thay đồ đi rồi đi với chị

– Đi đâu chị- tôi ngạc nhiên hỏi vì trước giờ chị ít rủ tôi đi đâu chơi lắm

– Đi uống nước với chị với anh Lâm

– Hả đi với anh Lâm

– Ừ có sao đâu

– Nhưng hai người hẹn hò mà , em đi theo sợ phiền hehe- tôi nói rồi cười

– Trời, dẫn nó đi chơi nó còn nói này nói nọ, giờ có muốn đi không

– Dạ muốn

– Vậy thay đồ đi, rồi xuống nhà chị đợi

Chị nói rồi đóng cửa lại, tôi thay đồ chưa tới ba phút đã xong, con trai mà cái gì cũng nhanh, xong tôi vọt xuống nhà, leo lên xe chị, giờ ngồi sau xe chị khác trước rất nhiều, giờ chị đã có xe máy thay vì đi xe dạp như lúc trước, ngồi sau xe chị thật thích, chị chạy xe mà gió thổi tóc chị cứ bay phà vào mặt tôi, có cảm giác rát rát nhưng tôi rất thích, tóc chị thơm lắm, nhớ hồi nhỏ, mỗi khi nằm kế bên chị tôi thường lấy tóc chị nghịch , đủ thứ trò tôi làm trên mái tóc của chị, có khi tôi còn bứt cả tóc của chị nữa, nhiều lúc bứt nhiều tóc quá làm chị đau tôi ríu rít xin lỗi, lúc đó chị chỉ cười xoa đầu tôi rồi nói: ” Em chị phá quá”. Một lát cũng đên chỗ hẹn, vừa vào quán thì anh Lâm đã ngồi đợi sẵn ở đó. Tôi vào ngồi đối diện anh, một lát chị cũng đến ngồi cạnh tôi.

– Hôm nay, đổi chỗ hả- Anh Lâm nói chọc chị

– Ờ thì lâu lâu ngồi kế em trai người ta không được hả- chị đáp lại

– Thôi chị qua bên kia ngồi với ảnh đi, để mắc công ảnh nói em giành chị nữa

– Hả em nghĩ xấu anh thế hả, chị em cho anh cũng không thèm nữa- anh trề môi

– Hả anh dám nói vậy hả, nhéo chết bây giờ, chứ có người thèm mà không được sao hê hê, đúng không cưng

Chị nói rồi quay sang nhìn tôi có vẻ đắc ý

– Dạ chứ còn gì nữa

– Tưởng hai chị em chỉ chặt chém ai trên facebook thôi, ở ngoài cũng không thoát – anh lắc đầu với vẻ mặt đăm chiêu

Chắc có lẽ anh, chị và tôi thường nói chuyện với nhau trên fb nên ra ngoài nói chuyện cũng thoải mái hơn, nói chuyện đùa giỡn với nhau tôi mới biết anh cũng là một người vui tính và luôn biết cách làm người khác cười, anh ở ngoài cũng khá điển trai giống trong avarta.

– Ở nhà chắc chị ăn hiếp em lắm hả- anh hỏi tôi

– Dạ không chị thương em lắm hihi

– Sao chị em ăn hiếp anh dữ vậy

Sau khi anh nói câu đó cái mặt chị nhăn lên nhìn về anh với anh mắt không thể lạnh lùng hơn

– Hả cái gì ai ăn hiếp anh, cho anh nói lại đó

– Ơ ơ đó đó em coi chị em kìa- vừa nói rồi anh bật cười

– Ờ có người ăn hiếp là may đó, còn hơn là không có ai biết chưa- chị cãi lại

– Hơ hơ ai thèm, sao biết người ta không có ai thiếu gì người- anh nói lại

– Anh dám… không

– Dám…

Chị và anh nói qua nói lại như thế nếu người ngoài không biết đang tưởng những đứa nhỏ đang yêu nhau, nói tóm lại là thân xác lớn mà tâm hồn còn ngây thơ trong sáng. Uống nước xong chị và anh dắt tôi đi ăn cá viên chiên, đúng là khi người ta yêu nhau có khác chỗ nào có thức ăn nước uống ngon anh chị đều biết và là những nơi dành cho giới trẻ, còn tôi thì mảnh tình vắt vai còn chưa có haiz.

– Này em đang suy nghĩ gì vậy- chị gọi tôi

– Dạ em nghĩ là anh chị hay thiệt , quán nào đồ ăn ngon anh chị cũng biết

Câu nói đó của tôi làm hai anh chị bật cười

– Thì đi nhiều rồi biết em- anh Lâm nói

– Hic em thì ít đi lắm mấy chỗ này càng không

– Thì em có người yêu đi rồi tự nhiên biết à, lạ lắm ngày trước anh cũng có biết mấy chỗ ăn vặt này đâu từ lúc quen chị em anh mới biết đó.

– Thiệt hả anh

– Ảnh xạo đó ảnh toàn dụ chị đi thôi

– Cưng có người yêu đi rồi biết- anh nói

– Em cũng muốn mà chưa có ai

– Trời dở vậy hồi như em anh quen cả tá

Như biết lỡ lời anh quay sang nhìn chị, còn chị thì lườm anh , dường như anh biết mình đùa quá trớn nên vội biện minh

– Ơ anh nói thiếu, anh quen cả tá bạn gái, chứ không có người yêu – nói rồi anh cười

– Tưởng đâu có người lúc mới quen nói dối tui chứ , em là người đầu tiên anh yêu mà

– Ơ ơ thì thật vậy mà

Hai anh chi vui thật , giỡn với nhau trong mọi hoàn cảnh. Ngày hôm nay thật là vui, vui vì tôi đã gặp mặt được anh rể rương lai của mình, trong anh cũng hiền và vui tính, nói chuyện luôn làm người khác cuốn hút, nhưng tôi cũng thấy hơi lo , vì con trai mà có tính như thế sẽ rất đào hoa, nói câu nào ra con gái cũng đổ ngất, càng nghĩ tôi càng thấy lo cho chị mình, nhưng tôi tin rằng chị chọn không lầm người.

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *