Những cơn giông đầu mùa 2

Hơn 3h chiều

– Chị ơi!

– … – Tôi ngoái đầu nhìn quanh một vòng, và thấy thằng nhóc hồi sáng đang chạy về phía tôi. Em ở gần đây hay sao mà lại đi bộ?

– Dạ không. Em đi bộ ra trạm xe buýt. Em ở trong ký túc xá của trường. Chị ở trọ gần đây không hay đi đón xe buýt.

– Trước chị trọ gần trường nhưng trên thành phố nên mắc quá, chị chuyển về đây trọ. Sáng bắt xe buýt lên trường. Chị ở kia kìa – tôi chỉ tay về hướng dãy nhà trọ 3 tầng nằm sát lề đường, gần ngã tư.

– Thế thì cũng gần nhỉ.

Vèo ….. – có tiếng xe máy chạy vội đi qua suýt trạm tay lái vào bả vai tôi. Khi tôi kịp định hình lại điều vừa xảy ra thì tôi đã được kéo vào sát lề đường. Vì đoạn đường về nhà trọ tôi gần trợ, nên vỉa hè dành cho người đi bộ hầu như bị lấn chiếm để xe và các thứ hàng hóa. Đoạn đường chợ đông lại hẹp nên tôi phải đi dưới lòng đường nhưng cố gắng đi sát bên lề để không lão xe ẩu tả nào va vào tôi. Vậy mà hôm nay, tôi đã thoát khỏi “lưỡi hái” của mấy lão chạy xe, không phải vì tôi đi sát bên đường mà vì có một boy đẹp trai ở bên.

– Chị có sao không?… Cậu nhìn tôi một lượt, ánh mắt vội vã thoáng chút lo lắng nhìn tôi.

– Uhm… chị không sao.

– Thôi chị đi vào trong đi, để em đi bên ngoài cho. – Cậu kéo cánh tay tôi vào trong để tôi đi bên phải cậu

– Uhm… – Tôi bất chợt khựng lại sau vài giây, bởi cái cách cậu làm, cách cậu nói… và cả cách cậu quan tâm. Tôi bất chợt nghĩ về cách người yêu tôi đã đừng làm với tôi, cũng ánh mắt như thế, cử chỉ như thế. Nó làm tôi cảm thấy an toàn nhưng nghĩ lại những thứ đã trải qua bên người ấy, tôi lại nghĩ, có lẽ với ai cậu cũng vậy.

Cậu tên Trung. Như tôi đã nói, cậu kém tôi tới hai tuổi. Và ở nhà hàng, tôi có thêm một cặp bài trùng. Tôi gặp câu khá thường xuyên tại nhà hàng, vì hầu như chủ nhật nào chúng tôi cũng đều đi làm. Là sinh viên nên tôi có nhiều thời gian rảnh rỗi hơn, tối đi dạy thêm, chủ nhật lại đi làm nhà hàng tiệc cưới. Chúng tôi trao đổi số điện thoại của nhau, nói chuyện nhiều hơn, thân thiết hơn. Tôi chia sẻ với cậu nhiều thứ, trên trời dưới đất. Dường như giữa chúng tôi không có nhiều khoảng cách. Tôi luôn kể cậu nghe về người yêu của tôi, về những lần tôi hẹn hò, về những câu chuyện khi chúng tôi đi ăn cùng nhau và kể cả những nỗi buồn người đó mang lại.

Người yêu tôi hơn tôi 10 tuổi, anh làm kỹ sư cơ khí, chúng tôi gặp nhau cách đây 9 năm trước, trong một lần đám cưới của anh họ. Chúng tôi cảm mến nhau ngay lần gặp đầu tiên, có lẽ bởi cách anh nói chuyện chín chắn nhưng hài hước, đủ để thôi miên một đứa học sinh lớp 10 như tôi. Chúng tôi yêu nhau nhưng lại bị ngăn cản bởi khoảng cách địa lý (anh làm trong Đà Nẵng còn tôi học ở quê). Tôi đã yêu anh suốt 7 năm ròng như thế. Cuộc đời người phụ nữ liệu có bao nhiêu cái 7 năm? Nếu nói ra thì có lẽ mọi người sẽ nghĩ tôi học đòi yêu đương bởi năm nay tôi 25 tuổi nhưng đã quen biết người yêu tôi 9 năm và yêu anh tới 7 năm. Thật tình mà nói, dù thương nhau nhưng giữa anh và tôi luôn tôn trọng nhau, quan tâm nhau và sống trách nhiệm trong sáng chứ không hề giống như bao người nghĩ. Anh luôn động viên tôi học hành chăm chỉ, tôi động viên anh làm việc tốt. Tôi thường khoe với anh thành tích học tập, anh luôn kể tôi nghe những gì xảy ra xung quanh anh. Một năm, chúng tôi chỉ gặp nhau một lần vào ngày tết. Những khi xa nhau, tôi nhớ anh. Cảm xúc đó cứ theo tôi ròng rã năm tháng, anh lại an ủi tôi bằng những câu chuyện cười anh kể.

Mỗi khi làng tôi có anh chị nào cưới, tôi lại kể cho anh nghe. Anh lại hỏi tôi:

– Đến khi nào đến lượt mình cưới nhỉ?

– Khi nào em học xong rồi tính. – Tôi chỉ trả lời anh và vẫn trêu anh – Em học hết cấp 3. Rồi nhỡ may đậu đại học, em lại học ít nhất 4 năm đại học, liệu anh có chờ được không?

– Chờ làm sao được mà chờ. Anh sẽ đi lấy vợ cho coi. Ngày anh cưới, anh muốn được mời em đến dự đám cưới của anh. – Anh chẳng ngại ngần nói với tôi.

– Vậy thì em với anh sẽ là bạn bè và em sẽ là người đầu tiên chúc anh hạnh phúc.

– …Với vai trò là cô dâu – Anh luôn thế, lấp lửng khiến người ta đau rồi lại vỡ òa trong hạnh phúc.

– …

Bố mẹ tôi vào nam lập nghiệp, tôi phải sống tự lập từ nhỏ. Có lẽ bởi thế tôi tự rèn giũa bản thân chín chắn và trưởng thành hơn những đứa bạn cùng trang lứa. Ngày tôi thông báo vào Nam sinh sống cùng bố mẹ và chuẩn bị ôn thi đại học, anh lo lắng chuyện đi lại của tôi, thường xuyên hỏi han tôi có say tàu xe không. Khoảng thời gian tôi ở nhà ôn thi, anh luôn động viên tôi cố gắng ôn thi tốt. Hàng ngày, anh vẫn dành thời gian nhắn tin hỏi thăm và nói chuyện cùng tôi để bớt căng thẳng, luôn kể tôi nghe những câu chuyện cười nhí nhố hết sức. Dù đã trưởng thành, nhưng cách anh nói chuyện lại vô cùng hồn nhiên. Tuy nhiên, khoảng cách tuổi tác làm tôi luôn muốn mình trưởng thành hơn, già dặn hơn cả về tất cả để…hợp với anh.

Khi tôi có kết quả thông báo đậu đại học, người đầu tiên tôi thông báo không phải với bố mẹ tôi, mà lại là anh. Lúc đó với tôi, anh là tất cả niềm vui. Khi nghĩ lại mọi thứ, tôi tự trách bản thân tại sao lúc đó, tôi lại yêu mù quáng đến thế. Nhưng biết sao được, khi yêu con người ta luôn không tự chủ được bản thân mình. Trung Thu đầu tiên tôi đón ở Sài Gòn, anh làm tôi bất ngờ bằng một bó hoa hồng rực rỡ và chú gấu bông thật lớn.Tôi đã không nghĩ rằng anh bỏ việc ở Đà Nẵng để vào Nam gặp tôi. Anh quyết định vào Nam làm việc chỉ để được gần tôi. Mọi cảm xúc của tôi vỡ òa một lần nữa. Tình cảm của tôi cứ lớn dần lên, tôi cố gắng học tốt và mong ước thời gian 4 năm đại học trôi thật nhanh. Tôi cứ thế mà sống, không hề mở lòng với bất kỳ ai, bởi tôi nghĩ rằng tình cảm là thứ đáng trân trọng, dành hết trái tim cho người mình yêu. Và với tôi lúc ấy, anh là tất cả.

Lên Sài Gòn học, những người bạn mới, môi trường mới, tôi có chút bỡ ngỡ. Gần như tôi chẳng quen ai ngoài nhỏ bạn cùng bàn. Đi học về, tôi chỉ lao đầu vào máy tính chơi game, nghe nhạc hoặc ngồi chờ tin nhắn của anh. Tôi là đứa chẳng bao giờ chịu ngồi yên lâu. Vừa đi học, tôi vừa xin làm thêm ở một quán ăn vào buổi tối. Tôi tập dần với thói quen ồn ào, vội vã của Sài Thành. Học tập trong Sài Gòn được hơn một năm, tôi mới biết hóa ra anh em họ hàng nhà tôi trong này cũng nhiều, tôi liên lạc được với họ. Trong đó có Hân – chị họ của tôi.

Trước kia ở quê, tôi và Hân học cùng nhau và luôn là một cặp bài trùng. Nhưng khi chị ấy vào Nam theo gia đình, chúng tôi gần như mất liên lạc. Cho tới khi, tôi vô tình kết bạn với chị ấy trên facebook, chúng tôi nói chuyện với nhau nhiều hơn. Đương nhiên tôi kể về anh. Nhưng chị ấy nói tôi rằng, chị ấy không tin có người đàn ông tốt như thế. Và rồi chúng tôi đã cá cược cùng nhau. Hân sẽ tấn công anh, và nếu anh thay đổi thì tôi thua và chấp nhận chúc phúc cho hai người. Có phải tôi đã ngu ngốc chăng???

Gần hai năm sống trên Sài Gòn, tôi hòa nhập với sự ồn ào của nó. Tôi biết nhiều bạn hơn trong đó có Vân, Hương, Nhi, Ngọc Ánh và Khoa. Chúng tôi là một nhóm chơi chung và thân. Tình cảm của anh và Hân cũng không thay đổi trong mắt tôi. Anh vẫn quan tâm tôi, vẫn nói chuyện, vẫn gặp tôi ngày chủ nhật, và vẫn kể tôi nghe những câu chuyện cười. Nhưng rồi một ngày, anh nói anh và Hân giận nhau, tôi đã đứng ra hòa giải cho hai người dù không biết chuyện gì xảy ra. Nhưng Hân nhất định không hòa giải với anh. Nhiều lần nói chuyện với Hân và cố gắng tìm ra nguyên nhân nhưng nhất định Hân không nói ra dù bất cứ giá nào. Cho tới khi, tôi nói rằng nếu cô ấy không nói ra tôi sẽ không bao giờ nói chuyện với cô ấy nữa. Cuối cùng, cô ấy cũng quyết định nói với tôi tất cả.

Hân nói với tôi rằng, thật ra giữa họ đã xảy ra tình cảm. Hân nói với tôi “Linh còn nhớ vụ cá cược của chúng ta không? Hân đã thắng vì người đó của Linh đã thay đổi rồi. Nhưng bản thân Hân không biết nói với Linh như thế nào, Hân không muốn phá vỡ hình ảnh đẹp của anh ấy trong lòng Linh. Ban đầu, Hân cũng nghĩ anh ấy xem Hân là bạn và quan tâm Hân như bạn, như chị của Linh. Hân mừng cho Linh có tình yêu đẹp. Nhưng không phải thế, Anh ấy thật sự thay đổi rồi Linh à. Hôm đó, anh ấy mời Hân đi chơi xa và nói Linh bận việc không đi được, nhưng về trễ lại gặp trời mưa. Anh ấy và Hân đã vào khách sạn để nghỉ chân lại. Nhưng anh ấy đã không kiềm chế được cảm xúc và có ý nghĩ xấu xa. Hân không chấp nhận được điều đó nên đã bắt xe về. Hân không bao giờ có thể chấp nhận được người đàn ông như thế, nhưng cũng không thể nói với Linh những gì đã xảy ra. Hân sợ Linh tổn thương. Cuối năm nay Hân cưới và chắc chắn người đó là người tôn trọng Hân chứ không phải một người như anh ấy. Linh hãy suy nghĩ về người đàn ông của mình. Có lẽ, anh ấy không tốt như những gì Linh suy nghĩ đâu.”

Tôi gần như suy sụp với những điều Hân nói. Những điều đó, tôi không bao giờ có thể chấp nhận được. Tôi đã nghĩ rằng Hân đang cố chia rẽ tình cảm của chúng tôi, có lẽ vì Hân đang ghen vì tôi có một người đàn ông luôn yêu thương mình. Tôi tự giam mình trong nỗi nghi ngờ, tự giam mình trong nỗi uất hận. Tôi không biết tin vào ai. Tôi tự hỏi bản thân tôi nên tin ai? Tin Hân hay tin người yêu tôi?Với tôi khoảng thời gian đó thật sự khủng hoảng. Tôi đã không thể tập trung vào bất kỳ điều gì, thậm chí tôi đã rớt mấy môn học trong học kỳ đó chì vì mối quan hệ giữa anh và Hân. Đó là những gì xảy ra cuối năm hai của tôi.

Sau những sóng gió, tôi lao về nhà với mẹ khi kết thúc học kỳ cuối cùng của năm hai. Tôi không liên lạc với anh, cũng chẳng nói chuyện với Hân. Dù anh và Hân vẫn liên tục nhắn tin gọi điện cho tôi, tôi vẫn không nghe ai một điều gì nữa. Tôi cố gắng bình tĩnh hết mức có thể và nói với họ tôi vẫn ổn.

Bắt đầu vào năm học thứ 3, tôi quyết định rời xa chỗ ở cũ, rời xa trung tâm ồn ào của chốn thị thành.Tôi chuyển trọ về ở một nơi xa hơn để anh không tìm thấy tôi, để tôi cảm thấy chút yên bình.Tôi biết được chỗ ở mới là nhờ Vân – bạn thân nhóm với tôi giới thiệu. Chúng tôi thuê trung một nhà trọ nhưng chỉ khác tầng.

3 tháng hè trôi qua cũng giúp tôi lấy lại chút thăng bằng trong cuộc sống. Nhưng rồi chuyển lên trọ mới chưa lâu, tôi lại nghe mẹ gọi lên báo nhà bác tôi chuẩn bị đám cưới cho con gái. Người đó không ai khác lại chính là Hân. Khác với dự kiến ban đầu Hân nói với tôi cuối năm mới cưới. Tôi thực sự bất ngờ. Tôi gọi điện chúc mừng Hân với trạng thái bình tĩnh hết sức có thể. Hân xin lỗi tôi về chuyện đã qua và hi vọng tôi tìm được một người tốt. Ngày đám cưới, tôi cùng mẹ lên chúc mừng đám cưới Hân nhưng không gặp anh. Hân nói với tôi, Hân không muốn gặp anh. Thậm chí giữa anh và chồng Hân đã xảy ra ẩu đả chỉ vì biết những gì anh đã làm với cô ấy. Để không muốn anh làm phiền cuộc sống của cô ấy, Hân quyết định cưới chồng sớm hơn dự định ban đầu.

Từ khi chuyển tới chỗ ở mới, tôi quen với nhiều người hơn, tôi sống cởi mở hơn, quen biết với nhiều bạn mới hơn. Tôi thầm cảm ơn Vân vì đã chỉ cho tôi một nơi ở mới, dạy cho tôi cả cách sống hòa đồng và nhiều thứ nữa. Tôi đi làm thêm nhiều hơn, dành dụm tiền nhiều hơn và cũng có những chuyến đi xa nhiều hơn. Facebook tôi không còn những tấm hình tự kỷ trong phòng, hay những tấm hình chụp giao diện các trò chơi. Thay vào đó là hình ảnh của những cuộc chơi cùng bạn bè, những tấm hình quậy tới bến, nhí nhố tới bến. Tôi cười nhiều hơn, sống tích cực hơn.

Nhưng mọi thứ bỗng biến đổi khi anh tìm được chỗ ở của tôi, anh gọi điện cho tôi nhiều, nhớ tôi nhiều. Dù đã nhắc nhở bản thân rằng mọi thứ kết thúc nhưng rồi con tim tôi lại yếu mềm và nhói đau mỗi lần nghe anh nói. Anh xin lỗi tôi, trách móc tôi nhưng lại níu kéo tôi. Bản thân tôi vẫn còn rất yêu anh vì thế chuyện gì đến cũng đến, tôi bỏ qua cho anh những lỗi lầm. Có lẽ, đó là điểm yếu của con gái, dễ tha thứ và dễ yếu mềm. Thời gian đó, anh quan tâm tôi nhiều hơn, nói chuyện với tôi nhiều hơn. Tôi giới thiệu anh với bạn bè tôi. Chúng tôi có nhiều chuyến đi chơi cùng nhau, ăn uống cùng nhau và hò hét cùng nhau. Anh xin số bạn bè tôi và trò chuyện với mọi người. Bản thân tôi ngu ngốc nghĩ rằng, trong lòng anh chỉ có tôi, anh chỉ quan tâm, nói chuyện với họ chỉ vì họ là bạn của tôi. Nhưng có lẽ tôi đã nhầm.

– Linh à! Hôm thứ 7 chị xuống Vĩnh Long, thấy có anh phiên dịch đẹp trai lắm. – Chị Hạnh – MD của công ty tôi

– Thật à chị? – Cố gắng thoát ra mớ bong bong của cảm xúc, tôi trở về với thực tại.

– Uhm. Đẹp trai lắm nhé. Mới ở Hàn Quốc về.

– Chị có chụp hình không? Cho em xem với

– Chị không chụp hình

– Trời! Buồn nnnnnnnnn! – Tôi có làm cái mặt méo xẹo tự nhiên hết sức có thể.

– Người ta có zalo mà, cần gì phải chụp hình mới thấy.

– Yeah! Cho em đi, nhanh lên nhanh lên! – Tôi phi ngay về phía chị Hạnh, mắt chớp chớp như kiểu cầu xin.

– Nó nghe thấy trai đẹp là mắt nó sáng lên – Chị Nhung –kế toán.

– Thì mấy đứa bay cũng phải để nó, thoát ế đi chứ. – chị Tâm – MD

– Chị Tâm chỉ được cái nói chuẩn. – tôi nhanh nhảu tán thành ý kiến.

– Trời! Mấy thằng bay nhầm rồi. Nó có người yêu cũng đẹp trai lắm chứ bộ. Mà nó giấu thôi. – Chị The phản bác bằng một lý lẽ mà bản thân tôi không biết nó đúng hay sai. Bởi tôi có là gì của cậu. – Hình như là nó mới đi bộ đội rồi.

Tôi chợt khựng lại sau câu nói ấy.

– Ghê !!!

– Ghê bay! Vậy mà giấu mấy chị . – mấy chị trong văn phòng tỏ ra ngạc nhiên lắm vì từ trước tới giờ tôi vẫn chỉ nói chưa yêu ai.

– Chỉ là bạn bè thôi chị ơi…- lòng tôi chợt nhói lên, nước mắt như trực trào, choáng váng với cái mớ cảm xúc của mình. Tôi cố gắng để nước mắt không chảy ra.

– Linh à! Chuẩn bị hàng Vĩnh Long. Ngày mai hàng cho…- Tiếng madam vọng vào từ phía cửa ra vào phá tan không khí ồn ào ấy.

Tôi cố chạy thật nhanh về phía madam và nói một tiếng “dạ” rồi bước nhanh ra khỏi cửa. Thở một hơi thật dài và lau nhẹ giọt nước mắt đã kịp tràn khỏi khóe mi. Tôi cảm thấy ngộp thở. Tôi đau.

Ngày đầu tuần trôi qua cũng nhanh lắm, đống tài liệu chất đầy vùi lấp tất cả những thứ suy nghĩ của tôi. Tan ca, tôi không chạy xe về nhà mà chạy đến quán quen. CORN – Là quán trà sữa tôi hay đến mỗi khi trong lòng tôi có phiền muộn. Nó nằm sâu trong khu dân cư nên ở đây không ồn ào lắm nếu không phải là thứ 7 hay chủ nhật. Và mỗi khi buồn, tôi thường chạy đi đâu đó thật xa một mình rồi khóc. Chẳng ai để tâm đến một đứa đang chạy xe có đang rưng rưng hay không, bởi lẽ họ chẳng buồn quan tâm một kẻ qua đường như tôi. Hoặc đôi khi, tôi chạy xe lên Lotte Mart, trên đó có một cửa hàng sách, tôi sẽ lại trốn ở một góc nào đó ít người qua lại, tự tìm một cuốn sách thích và đọc. Như thói quen tôi tìm một góc ít người nằm sâu bên trong, gọi ly trà sữa và một đĩa khoai tây chiên loại nhỏ. Tôi không quên gọi điện cho mẹ báo về nhà trễ sợ mẹ lo lắng.

Buổi sáng trước khi đi làm, thời tiết khá đẹp đẽ nhưng chiều lại vô cùng ngột ngạt, oi bức. Nó làm tôi thấy khó chịu. Hôm nay CORN mở những bản nhạc nhẹ nhàng nhưng đầy chất chứa của Tiên Cookie. Tôi tự hỏi, liệu khi sáng tác những bản nhạc này Tiên có tâm trạng như tôi bây giờ không. Bởi khi nghe những bản nhạc ấy, lòng tôi thấy đau quá, sao thấy nó quá giống tôi lúc này.Tôi biết làm sao khi chỉ mình tôi gặm nhấm những nỗi đau cậu mang lại cho tôi. À không! Là tự tôi mang lại cho mình.Tự tôi làm đau bản thân.Là tự tôi sai, là tự tôi phải nhận lấy.

Cậu. Chàng trai 23 đã làm cuộc sống của đứa con gái 25 như tôi đảo lộn. Tôi ước, tôi đừng gặp cậu, có lẽ bản thân tôi lúc này đây chẳng đau như vậy. Đã 15 ngày, tôi xa cậu những 15 ngày rồi cơ đấy. Hân nói với tôi, “Đừng buồn. Nó đi rồi nó sẽ về. Chỉ là nhập ngũ hai năm thôi mà”. Phải! chỉ là nhập ngũ hai năm, nhưng hai năm sau thì sao? Tôi cũng chẳng là gì của cậu.

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *