Những cơn giông đầu mùa 3

3 tháng 3, ngày cậu nhập ngũ, tôi suy sụp đến mức nhập viện. Trước đó, tôi đã sốt nhưng vẫn cố đi làm để bản thân không có thời gian rảnh rỗi. Bởi khi tôi rảnh rỗi, tôi sẽ không thể ngừng bản thân nghĩ về cậu. Và rồi tôi sẽ đau. Nhưng có lẽ, mọi thứ chẳng như tôi mong muốn. Ông Trời đôi khi cũng thích trêu ngươi tôi. Tôi làm việc khi đang sốt cao, hậu quả là phải nhập viện vì kiệt sức. Do thiếu máu và thiếu chất, tiểu cầu giảm, bác sĩ bắt tôi nhập viện. Và tôi đã nhập viện một tuần. Tôi cứ vật vờ như một cái xác trong bệnh viện, chẳng biết làm gì ngoài ôm khư khư cái điện thoại. Mẹ tôi nhìn tôi xót xa. Có lẽ, tôi chẳng thể chịu nổi, chẳng thể cố gắng mạnh mẽ thêm nữa. Tôi khóc, nước mắt tôi lăn dài. Chị nằm cùng phòng với tôi hỏi thăm “Em mệt à?”. “Vâng. Em mệt lắm chị ạ”.

4 năm, tôi biết cậu 4 năm.Tôi nhớ những lúc vui vẻ bên cậu, tôi nhớ cách cậu cười rất hồn nhiên. Và nhớ cả câu hỏi của cậu: “Khi nào ta cưới?”. Mỗi lần như thế tôi đều khựng lại, bởi lẽ câu nói ấy cũng đã làm bản thân tôi đau và huyễn hoặc suốt một thời gian dài. Tôi chỉ biết nói với cậu “Rồi sẽ có một cô dâu xinh đẹp hợp với em, và cùng sánh đôi bên em trong ngày trọng đại ấy. Nhưng chắc chắn không phải là chị.” Tôi biết cậu buồn bởi tôi thấy nụ cười đang nhăn nhở trên môi cậu bỗng nhiên tắt lịm. Tôi biết những gì cậu dành cho tôi, tôi biết bởi cái vẻ hồn nhiên khi thích một ai đó, bản thân tôi rõ hơn ai hết. Khi trót thương một ai đó, bản thân ta như một đứa trẻ vụng về. Cậu luôn quan tâm tôi, chẳng cần quan tâm tôi lớn tuổi hơn cậu bao nhiêu, vô tâm bao nhiêu. Cậu vẫn đi bên ngoài lòng đường, vẫn để tôi đi trong lề đường mỗi khi đi làm về. Và vẫn hỏi tôi, trong lòng tôi, cậu là gì?

Khoảng thời gian đó, tôi đã cố né tránh cậu, tôi cố né tránh ánh mắt cậu nhìn tôi. Tôi không thường xuyên nói chuyện với cậu nữa. Bởi lúc đó bên tôi, người tôi yêu vẫn rất quan trọng. Tôi không muốn cậu vì một đứa con gái như tôi, vì một câu chuyện tình cảm không có đầu, cũng sẽ chẳng bao giờ có cuối. Tôi kể về người yêu tôi nhiều hơn, tôi kể những nơi tôi đi chơi cùng anh nhiều hơn, tôi kể cả những câu nói anh quan tâm tôi, kể những câu chuyện anh kể,… tất cả mọi thứ. Trừ nỗi buồn. Anh quan tâm đến những người bạn của tôi, anh nói chuyện với họ nhiều hơn tôi,…Ngoài tình yêu dành cho anh, tôi chẳng có gì để cho anh cả, chẳng lả lướt, chẳng nhí nhố đáng yêu, chẳng giỏi giang yêu kiều…Tôi già, theo đúng nghĩa đen. Nhưng tôi vẫn tôn trọng anh, vẫn yêu anh. Tôi ghen nhưng lại không cho phép bản thân ghen. Vì họ là bạn tôi và vì anh quan tâm họ…như “bạn”.

Tôi không gặp cậu, không đi cùng cậu, không thường xuyên nói chuyện với cậu… Tôi cũng chẳng muốn để ý cậu nữa. Tôi cũng chẳng muốn kể cậu nghe những nỗi buồn của tôi. Đơn giản là cậu không nên quan tâm một người như tôi.

Rồi cậu đi cùng Vân – Bạn tôi. Ngày Vân nói với tôi quen cậu, trái tim tôi có lẽ đã lặng đi một nhịp. Tôi nên vui cho cậu hay không vui? Chẳng phải đó là điều tôi muốn còn gì. Là tự bản thân tôi tự đẩy cậu ra xa, là tự tôi muốn cậu lựa chọn người con gái khác. Vậy thì sao tôi lại không vui? Tại sao trái tim tôi lỗi nhịp? Tôi tự hỏi chính bản thân mình rồi lại lại tự đính chính cái suy nghĩ đang chệch hướng ấy. “Mày chẳng là gì. Mày phải tự biết làm điều gì lúc này. Đừng suy nghĩ linh tinh nữa. Mày có người mày yêu.” Và tôi chọn cách xa cậu. Không nói chuyện, không nhắn tin và giữ khoảng cách xa nhất có thể nơi làm việc. Và cậu hỏi tôi:

– Tại sao không nói chuyện với em?

– Chị vẫn nói chuyện với em mà. Chỉ là nói ít hơn trước thôi. Chị dạo này bận.

– Em thấy chị đang tránh em thì có.

– Em nghĩ thế cũng được. Em là bạn chị, Vân là bạn chị. Chị không muốn Vân hiểu lầm vì chị quá thân thiết với em. Và chị không muốn mất cả hai chỉ vì những hiểu lầm không cần thiết.

– Chị nghĩ quá nhiều rồi – cậu trách tôi.

– Không nhiều đâu. Chị đã thấy nhiều rồi. Và chị không muốn điều tương tự xảy ra với chị và em.

Tôi vẫn thỉnh thoảng thấy cậu cùng đi với Vân lên lớp học của tôi. Vẫn thấy cậu đi cùng Vân trên đường đi làm về. Và cách cậu để Vân đi bên lề đường, cách cậu nắm tay Vân, tôi nghĩ chúng ta không còn nên đi chung đường.

Hai năm cuối cùng của quãng đời sinh viên, tôi học được nhiều thứ. Tôi học cách đứng lên sau những vấp ngã của cuộc sống và cả những đỗ vỡ. Tôi học cách sống, học cách nhìn mọi thứ lặng lẽ trôi qua khỏi cuộc đời mình và học cả cách buông bỏ nó. Bởi lẽ, tôi nghĩ rằng những thứ không thuộc về bản thân mình thì dù có cố gắng níu giữ cũng chẳng được gì.

Kết thúc học kỳ một năm 4, tôi bắt đầu xin thực tập sớm trong một công ty may mặc lớn, và may mắn được mấy anh chị trong công ty giới thiệu sang công ty đối tác làm việc. Đó là công ty tôi đã gắn bó suốt hai năm qua. Tôi chia tay người yêu của tôi vì tôi biết rằng giữa tôi và anh đã không còn những yêu thương. Hơn thế nữa, tôi cũng không thể chấp nhận anh yêu tôi nhưng lại “quan tâm” những người khác. Tôi cũng không còn dõi theo Trung vì tôi biết cậu đang vui với tình yêu của cậu. Tôi vừa làm, vừa hoàn thành khóa học trên trường. Tôi không quan tâm bất kỳ lý do nào khác. Cũng chẳng quan tâm bất cứ ai, bởi thứ làm tôi vui không còn là anh hay Trung mà là công việc và những chuyến đi. Cứ mỗi khi buồn, tôi lại vác ba lô đi đâu đó. Tôi nhận ra…Thế giới vẫn nhiều thứ tốt đẹp.

Hôm nay, đầu tuần mọi thứ trôi qua thật nhanh. Có phải do khối công việc làm tôi quên bẽng mất thời gian trôi nhanh hay chậm!? Tôi rời quán CORN về nhà khi trời đang lấm tấm cơn mưa đầu tiên. Đúng thế, cơn mưa đầu tiên của năm.Tôi đã nói rồi đúng không? Có những cơn mưa luôn bất chợt như thế và chắc chắn hôm nay … không có cầu vồng.

Tắm rửa xong, tôi xuống ăn vội chén cơm rồi lao lên phòng như chẳng bận tâm về những thứ khác. Mở laptop, xem phim và lên face online. Tôi thấy Vân đăng hình đi chơi xa cùng người thương nhưng hiển nhiên không phải là cậu. Cũng gần hai năm rồi. Tôi đi làm cũng gần hai năm, cũng ngần ấy thời gian tình cảm của cả tôi và cậu đổ vỡ.

Ngày tôi quyết định rời xa tình yêu đầu đời kéo dài suốt 7 năm của mình chẳng bao lâu thì cậu cũng thế. Vân kể cho tôi về những tổn thương trong lòng vì những gì cậu đem lại. Tôi chẳng biết làm gì ngoài khuyên hai người suy nghĩ thật chín chắn trước khi quyết định rời xa nhau. Nhưng rồi hai người vẫn rời xa nhau. Cậu liên lạc với tôi, và kể tôi nghe về những gì xảy ra, tất cả là lỗi ở cậu. Cậu chia tay Vân nhưng tình cảm của cậu dành cho Vân là rất sâu đậm. Hai năm, tình yêu đẹp của hai người chấm dứt với những vụn vỡ. Tôi đã ở bên cả hai, chỉ để nghe họ tâm sự về cuộc tình tươi đẹp bỗng chốc tan vỡ ấy. Gần một năm, cậu cứ dõi theo Vân và đau với nỗi đau của bản thân. Có lẽ, sự an ủi của tôi chẳng thể làm mờ đi vết sẹo của cậu.

Tôi đi làm được một năm, cậu cũng bắt đầu ra trường thực tập và đi làm.Chúng tôi nói chuyện với nhau nhiều hơn, nhưng chẳng thể cởi mở như xưa. Chỉ thỉnh thoảng kể cho nhau nghe những vấn đề xảy ra trong cuộc sống, kể cho nhau nghe những trải nghiệm của những chuyến đi xa và quan tâm nhau…lặng lẽ. Có lần tôi ốm, nhưng lại rơi vào ngày đi thi cấp chứng chỉ Anh văn, cậu nghỉ việc chạy lên thay mẹ tôi trở tôi lên trường thi. Tôi biết áo ngoài của cậu ướt, và nhìn khuôn mặt cố tỏ ra hớn hở của cậu. Đợt đó, tôi bệnh rất nặng do kiệt sức, chân đi không vững, cậu dìu tôi lên xe. Ngồi sau xe, tôi chỉ dám giữ hai bên sườn áo và tựa vào lưng cậu. Tôi mệt. Cậu kéo hai tay tôi vòng ôm eo cậu, một tay lái xe, một tay giữ tay tôi như sợ tôi ngã. Cậu đi thật chậm những chỗ có vũng nước. Cậu muốn đi nhanh nhưng sợ tôi bị ướt. Cậu dìu tôi lên phòng thi và ngồi chờ sẵn ngoài cửa. Thi xong, Tôi cố gắng tựa vào lan can bước đi và tỏ ra mạnh mẽ. Tôi ổn. Cậu lại dìu tôi đi xuống từng bậc thang rồi lại cười nhăn nhở: “Chị có làm sao, em không đền được cho mẹ chị”. Ngồi sau lưng, tựa đầu vai cậu, cậu vẫn nắm tay tôi vòng ôm eo cậu. Giữ bàn tay ấm áp ấy, lần đầu tiên tôi khóc vì cậu.

Lần đầu tiên, sau gần 4 năm quen biết, tôi đồng ý đi xem phim cùng cậu. Cậu đã rất vui và hẹn nhất định phải đi. Cậu xin nghỉ làm sớm để chạy về đưa tôi đi xem phim. Khi tôi đi làm về, đã thấy cậu chờ trước cửa. Một lần nữa cậu gãi đầu và cười nhăn nhở. Lần đầu tiên tôi nhìn cậu trong bộ quần tây đen và áo sơ mi, tim tôi đã lỗi một nhịp. Vẫn thói quen cũ, tôi sẽ túm hai bên sườn áo và tựa đầu vào vai cậu, còn cậu sẽ lại túm tay tôi kéo vòng tay tôi qua eo, một tay lái xe, một tay giữ tay tôi không buông ra.

– Em buông tay chị ra. Tập trung lái xe kìa.

– Em không buông đâu. Nếu em buông tay, rồi chị lại buông tay ra thì sao?

– Vậy thì lái xe đi, chị sẽ không buông tay đâu.

– Nhớ nhé!

– Uhm… – lần đầu tiên sau ngần ấy năm, lòng tôi an nhiên trở lại.

Ngồi phía sau lưng cậu, tôi biết áo cậu ướt từ hồi chiều. Hôm đấy trên công ty, tôi đã thấy trời mưa rất to. Và tôi không hề thấy áo mưa của cậu.

Có đôi khi, cậu nói với tôi về tình cảm của cậu dành cho tôi. Nhưng có lẽ với tôi lúc đấy, tình cảm chẳng còn là thứ để tôi suy nghĩ. Tôi không còn tin vào cái gọi là tình yêu. Và hơn thế, tôi không muốn là người thay thế hình ảnh Vân trong lòng cậu. Tôi né tránh những câu nói của cậu.

– Lần nào cũng thế, chị cứ né tránh tình cảm của mình.

– Chị không né tránh. Chỉ đơn giản chị không còn tin vào tình yêu.

– Chị định như thế mãi sao? Muốn trốn tránh mãi sao?

– Không có gì phải trốn tránh cả. Điều chị cần bây giờ là bình yên.

– Trong lòng chị, em là gì?

– Với chị, em chỉ như một người em trai và sẽ mãi là như thế. Sẽ có người con gái tốt hơn chị. Mình không hợp nhau và chị cũng chưa từng suy nghĩ sẽ yêu một người nhỏ tuổi hơn chị. Vì thế em hãy yêu một người con gái tốt hơn.

– …

Tôi biết tình cảm tôi dành cho cậu đã khác, tôi biết lòng tôi không còn yên ả mỗi khi nói chuyện với cậu. Tôi tìm cách trốn tránh. Bao giờ cũng là thế, trong đầu tôi chỉ có hai chữ trốn tránh. Còn cậu thì luôn đi tìm, luôn đi tìm thứ cảm xúc tồn tại bị tôi giấu kín. Tôi biết lòng tôi đau, nhưng tôi chẳng thể làm gì khác. Tôi tự làm tôi đau và làm cậu đau như tôi. Tôi với cậu cứ chơi trò trốn tìm, quan tâm nhau nhưng lại cố vờ như chẳng có gì xảy ra. Cậu ít khi online face hơn, zalo cũng thế. Cho đến khi, tôi thấy cậu nắm bàn tay một cô gái khác trên hình đại diện của cậu. Tôi vẫn dõi theo cậu và thỉnh thoảng vẫn nhắn tin như chưa có gì. Tôi vẫn ổn. Có lẽ là thế.

Cho đến một ngày, cậu báo với tôi. Cậu sẽ đi nghĩa vụ hai năm.Tôi sốc. Sốc thật sự. Có lẽ, tôi chưa bao giờ có thể tưởng tượng nổi cậu xa tôi. Giá cậu vẫn ở đây, chí ít tôi có thể gặp cậu, có thể cùng trò chuyện với cậu dù chỉ như người bạn. Hoặc dù cậu đang tay trong tay bên ai khác thì tôi biết cậu vẫn ở đây. Hai năm, tôi sẽ không gặp cậu hai năm và hai năm đó có thể cả cậu và tôi đều thay đổi. Tôi tự hỏi bản thân, tôi không là gì của cậu, cậu không là gì của tôi tại sao trong lòng tôi cứ ngổn ngang những cảm xúc khó chịu!?. Tôi khóc, khóc rất nhiều. Tôi đã từng khóc vì người yêu tôi phản bội. Nhưng vì sao tôi khóc vì cậu? Vì cậu giờ chẳng là gì của tôi.

Tôi khóc sau ngần ấy năm chất chứa những cảm xúc bởi lẽ tôi không còn là tôi. Có lẽ tôi biết, trái tim tôi đang lạc nhịp từng ngày vì cậu nhưng sự cố chấp của bản thân, tôi tự đẩy cậu ra xa. Và giờ thì cậu xa tôi như ý tôi muốn. Tôi thầm trách cậu, sao cậu không lặng lẽ ra đi? Sao cậu không giả vờ như chúng tôi vẫn còn chơi trò trốn tìm? Sao cậu không để tôi hoang tưởng rằng cậu vẫn ở đây mà lại nói với tôi? Cậu có biết sau ngần ấy năm tôi chịu đựng những tổn thương, lòng tôi lại tổn thương thêm một lần nữa. Không! Tôi không tổn thương vì cậu yêu người con gái khác, tôi tổn thương vì cách cậu buông tay tôi, cậu đã buông tay tôi như cách cậu làm 4 năm trước và cậu đã để lại tôi với những ngổn ngang sóng gió.

30 Tết. Ngày tôi kết thúc tuổi 24 và chuẩn bị chào đón tuổi 25. Tôi cố gắng để nói ra những suy nghĩ của tôi. Tôi thích cậu. Lần đầu tiên tôi cố chấp và ích kỷ để nói tôi thích cậu. Tôi biết tôi sai vì bên cậu đã có một người nào khác. Nhưng tôi muốn một lần được nói tôi thích cậu, một lần được bỏ qua tất cả mọi thứ để thích cậu. Chỉ vậy thôi.

4 ngày Tết, tôi không đi đâu mà chỉ nằm bẹp ở nhà. Mẹ lo lắng đến phát cáu với tôi. Ngày mùng 4 tôi vác ba lô lên và một mình chạy xe lên Đà Lạt. Theo kế hoạch, tôi sẽ cùng đi xe khách với nhóm bạn tôi, nhưng rồi tôi quyết định tự chạy xe lên Đà Lạt trong sự lo lắng của nhóm bạn.Tôi không nói cho mẹ biết vì tôi biết mẹ sẽ lo lắng. Tôi nói với cậu, tôi sẽ đi Đà Lạt chơi cùng bạn bè tôi. Tôi đã cố vui vẻ. Tôi vui vẻ. Tôi đã làm như vậy. 3h sáng tôi bắt đầu chạy, chạy hơn 300km trong thời tiết lạnh lẽo của buổi sáng và cái không khí mù mịt của Lâm ĐỒng. Tối, tôi nói chuyện cùng cậu và kể cậu nghe những gì xảy ra trên suốt đoạn đường tôi đi. Tôi vẫn ổn. Tôi sẽ ở lại Đà Lạt 3 ngày. Cậu nói cậu sẽ lên gặp tôi vào ngày mai. Tôi không muốn gặp cậu. Tôi lo lắng cậu phải chạy xe 1 quãng đường xa vì tôi. Và hơn hết, Tôi sợ gặp cậu tôi sẽ không kìm được cảm xúc của bản thân và sợ gặp cậu rồi tôi sẽ không buông cậu ra được nữa.

Chiều mùng 5 Tết. Cậu gọi điện cho tôi rằng cậu đã đến Đà Lạt. Cậu muốn gặp tôi. Và nếu tôi muốn giữ cậu lại, cậu sẽ ở lại và ngược lại cậu sẽ ra về. Tôi không muốn gặp cậu, nhưng rồi lý trí đã không thắng nổi con tim tôi. Tôi quyết định ra về trong sự ngỡ ngàng và trách móc của bạn tôi. Gặp cậu, tôi không dám nhìn thẳng vào mắt cậu bởi tôi biết có thể tôi sẽ không còn là chính tôi. Tôi mua vài thứ linh tinh cho cậu ăn, bánh su và sữa đậu nành của Đà Lạt. Đó là món cậu thích. Nhưng Tôi không thể cùng cậu ngồi trên bờ sông Hương ăn bánh su và uống sữa đậu nành, không thể cùng cậu qua đèo Mimosa ngắm hoa oải hương màu tím. Chúng tôi chạy về nhà trong đêm tối và dừng chân ở Di Linh. Tôi vẫn không nhìn cậu. Tôi chỉ muốn ở bên cậu một ngày. Ở bên cậu như thế, chỉ một ngày thôi rồi khi về đến Sài Gòn, tôi sẽ trả cậu về lại với nơi cậu thuộc về.

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *