Nhưng cơn giông đầu mùa

Tiếng chuông điện thoại báo thức cài đặt bài hát nó thích,tiếng bếp núc lạch cạch, mùi đồ ăn thơm phức và cả tiếng của mẹ gọi đứa con gái 15 tuổi với thói quen thích ngủ nướng dù đó là một ngay đầu tuần…

– Linh ơi! Dậy đi. Trễ giờ làm rồi này

– Dạ……………… Miệng ngáp ngáp, mắt lim dim ngó đồng hồ. Đã 6h45′- nghĩa là cái chuông báo thức điện thoại đã reo đến lần thứ 3, nó vẫn đang mơ màng.

Vâng đứa con gái 25 tuổi với thói quen ngủ nướng ấy là tôi. Lật đật dậy thay đồ, tôi đánh răng rửa mặt , ăn sáng và chuẩn bị cho một tuần làm việc mới. Đó là một ngày đẹp, tôi nghĩ vậy nhưng hẳn là sẽ nóng, tôi cá là thế. Đừng nghĩ tôi thông thái bởi đơn giản miền nam lúc nào cũng nắng, chỉ đơn giản mùa này buổi sáng luôn ấm áp và trưa thì khi nào cũng chói chang. Biết đâu đó, đang nắng chói chang là thế, bất chợt ập đến một cơn mưa. Miền Nam luôn thế, có những thứ bất ngờ mà chẳng ai đoán biết trước, như những cơn mưa. Hay cả…cuộc đời tôi. Đôi khi tôi tự hỏi, liệu sau cơn mưa sẽ có những cầu vồng chăng??? Cũng chẳng ai biết trước được, bởi lẽ chẳng phải những cơn mưa nào phía sau nó cũng là cầu vồng.

Tôi vội vã lên công ty, đầu tuần nên có hàng tá việc phải làm.Nếu như là trước, tôi sẽ bắt đầu một tuần mới bằng một tiếng than dài. Vì có lẽ, đầu tuần với tôi là một thứ mệt nhọc. Nhưng giờ thì khác, tôi lại hào hứng đến lạ. Có ai đó thắc mắc, dạo này tôi có vẻ hăng say làm việc và cũng cười nhiều. Có lẽ, mọi người đang nghĩ tôi rất yêu đời và lạc quan. À há! Cũng đúng thôi với cái cách tôi thể hiện chẳng ai lại không nghĩ thế. Nhưng chẳng ai biết trong lòng tôi…đang có những cơn giông.

Như thường lệ, tôi sẽ luôn mở facebook để xem thông báo và cả tin nhắn của ngày hôm qua. Tôi biết có những cú đêm săn mồi vào ban đêm và mấy thằng bạn của tôi cũng là những tên bắn tỉa thiện xạ. Tôi thì không phải là con mồi dễ nuốt nhưng vẫn có một vài con cú rình mò để chộp khi thấy light của tôi còn phát sáng. Tôi luôn để light sáng ngay cả khi đi ngủ, nói một cách khác tôi cũng chẳng khác nào một con cú đêm “chập chờn”. Tôi like, thả tim hình ảnh và bài viết mới của mấy đứa bạn và cả bạn “lạ” – những người bạn tôi chưa một lần nói chuyện. Và kết thúc lượt dạo quanh ấy luôn là một cái nick facebook quen, nhưng tôi đã không còn bật chế độ theo dõi. Như thường lệ sẽ là vào album xem dạo quanh một lượt những hình ảnh mà có lẽ tôi không đếm được những lần tôi nhìn nó. Vẫn chỉ là những hình ảnh đó, cái nụ cười ngây ngô của một thằng nhóc mới bước vào cổng trưởng đại học, cho đến những hình ảnh lần đầu tiên đi phượt xa cùng những người bạn, hay hình ảnh lần đầu tiên chụp ảnh đi làm thiện nguyện, lần đầu tiên chụp chung hình bên những người bạn ở chỗ làm mới…Tôi biết đã có rất nhiều tấm hình đằng sau đó đã bị ẩn giấu, có thể trong tym, cũng có thể chỉ là …chế độ xem. Đôi khi tự vui, tự huyễn hoặc với những cảm xúc của mình, tôi cứ sống mà chẳng để ý những thứ xung quanh. Cứ nhìn những tấm hình ngây ngô, trẻ con của cậu tôi lại cười. Tôi cười với nụ cười của những tấm hình đấy nhưng sao mắt tôi cay cay, tim tôi cũng chợt nhói đau với những thứ cảm xúc miên man của bản thân. Tôi tự nhắc mình không được khóc chí ít là trong lúc này. Cố nuốt nước mắt chảy ngược vào trong, tôi tự nhủ “Mình cần phải mạnh mẽ”.

Tôi sắp xếp lại đống tài liệu, hệ thống bảng màu để chuẩn bị sơ đồ cho tổ cắt và mở mail xem kế hoạch sản xuất trong tuần, với hi vọng hàng đủ nhiều để tôi có thể bù đầu trong công việc, đủ bù đầu để không nhớ đến những điều gì khác. Nếu ai đó nghĩ rằng tôi là một đứa chăm chỉ thì xin thưa là không. Bởi lẽ, tôi chỉ muốn bận rộn trong lúc này thôi. Tôi cần thời gian để tịnh tâm lại. Mọi thứ thật chẳng dễ dàng với tôi.

Chuẩn bị mọi thứ công việc xong xuôi, tôi không quên nhắn vài cái tin cho mấy chị đại của mình vài câu chúc đầu tuần.

(tôi): “chúc chế đầu tuần vui vẻ”

(Phạm): “Chế cũng chúc em tuần mới vui vẻ”

(Tôi): “Chúc chế đầu tuần vui vẻ, mua may bán đắt”

(Andy Nguyễn): ” ừa. Chế cũng chúc em làm việc tốt, buôn bán thuận lợi.”

(Tôi): “Em cảm ơn chế”

(Andy Nguyễn): “À quên! Chiều chế qua lấy hàng nhé”

(Tôi): “ok chế”

Đầu tuần, mấy chị đẹp trong văn phòng tôi lại rôm rả với những câu chuyện của ngày hôm qua – chủ nhật.Ai cũng như tranh nhau kể về những thú vui ấy.Còn tôi, chẳng có gì để bàn. Bởi chủ nhật của tôi luôn là ở nhà phụ mẹ lấy hàng trên các công ty hoặc là đi làm nhà hàng tiệc cưới – Nơi tôi gặp cậu lần đầu tiên.

– Chị ơi! Chị biết tiêu và xì dầu ở đâu không?

– Em vào trong bếp nhé, cần gì vào đó lấy. – Tôi quay lại nhìn cậu nhóc với mái tóc che gần tới mắt đang hướng về phía tôi vẻ thành khẩn.

– Ở đâu hả chị? Em mới vào làm nên không biết chỗ nào.

– Em theo chị… – Tôi dẫn cậu nhóc và chỉ cho cậu những chỗ để đồ cần thiết. Dù thực ra tôi cũng chỉ làm trước cậu 3 buổi, nhưng tôi cũng kịp tìm hiểu vài thứ cần thiết.

– …

– Đây là chỗ để chén (bát) đĩa…

– …

– Đây là chỗ em lấy các loại rau thơm, chanh hay ớt…

– …

– Còn chỗ này em lấy các loại gia vị. Nếu thiếu thứ gì thì em hỏi sư phụ nhé! – Tôi chỉ tay về hướng lão đại – anh đầu bếp của nhà hàng nơi tôi làm.

– Dạ. hì hì

– Em sinh năm bao nhiêu?

– Em sinh năm 95. Chị sinh năm bao nhiêu?

– Chị sinh năm 93 nhưng trên giấy khai sinh chị sinh năm 94. Em còn đi học không?

– Có chị.

– Năm mấy rồi?

– Năm hai chị. Chị còn đi học không hay đi làm rồi.

– Chị đang đi học. Em học Giao thông vận tải à?

– Dạ không. Em học nông lâm.

– Oh! Nông lâm. Nhà hàng mình cũng có nhiều bạn học nông lâm lắm. Thôi đi làm việc đi, chị qua phụ mấy chị chuẩn bị đồ.

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *