Sinh sau vài phút

Ngày đầu tiên đi học, nó mè nheo với mẹ: “Con muốn sách đẹp, bút đẹp, thước đẹp, anh Nhân không được có gì đẹp hơn con, mẹ nhé!”

Đúng là đồ con gái, tôi cóc thèm mấy thứ đấy. Tôi chỉ cần máy bay và súng giả thôi. Nhưng Trang đâu bao giờ chịu nhường tôi. Ngày hôm trước tôi cầm điều khiển ô tô lao vù vù vào mấy cuốn vở và chân con bé khiến nó hét ầm lên “Mẹ ơi! Anh Nhân làm bẩn hết sách đẹp của con rồi!” thì ngày hôm sau, nó đã lựa lúc tôi ăn sáng dí khẩu súng nước vào đầu tôi, tinh quái: “Đầu hàng đi, nếu anh còn muốn… sống!”

Tôi thản nhiên ngồi gặm bánh mì, không thèm coi lời nó ra gì. Kết quả là dứt lời 2s, bánh và quần áo tôi ướt sũng, lại còn bị mẹ mắng vì tội làm đổ nước ra nhà. Tôi phóng ánh mắt căm hận sang cô em gái đang ngồi ăn bánh ngoan ngoãn như một con mèo con bên cạnh, mở miệng định thanh minh thì nó đã kéo áo mẹ: “Anh Nhân còn định đổ lỗi cho con nữa đó mẹ!”

Ôi! Tôi điên mất thôi. Nỗi oan này làm sao mà rửa sạch được?!

Trang không giống tôi, dù anh em tôi sinh đôi, tất nhiên. Trang nghịch ngợm và… quái đản. Ngược lại, tôi coi cô em như một thằng con trai để lôi vào bất kì “cuộc chiến” nào. Không phải tôi không biết thỉnh thoảng Trang ngấm ngầm chống đối tôi, nhưng tôi nhún vai: “Đúng là con gái!” Và chỉ ngày hôm sau, Trang đã lại ngồi sau xe, ôm tôi chặt cứng để: “Anh chở em đi học, nhá!”

Giọng Trang trong trẻo, dễ thương như một chú mèo khiến lòng tôi mềm lại. Đó là khoảng thời gian đẹp nhất của anh em tôi.

Sẽ chẳng có gì xảy ra nếu không có một ngày tôi và Trang cùng lớn.

***

 

Mười bảy tuổi, Trang cao gần bằng tôi. Tóc ngắn, áo thun, quần jean, giày thể thao, trông cô em tôi như một thằng con trai, hệ quả của những trận bóng đá sai khớp chân và những trận bóng chuyền trẹo cổ tay. Có một điều mà một thằng con trai vô tâm như tôi cũng có lúc hơi suy nghĩ, đó là những đứa con gái tuổi này đã bắt đầu biết kẹp tóc xanh đỏ, váy áo lòe loẹt. Chỉ riêng Trang là không. Tôi coi đấy là một điều hiển nhiên, em gái tôi thì bao giờ mới là… con gái chứ!

Tôi chỉ hơi thắc mắc khi có một ngày mẹ bí mật giấu mấy áo nho nhỏ trong tủ quần áo của Trang. Tối hôm đó, tôi vào phòng và bắt gặp cô em gái đứng trước gương với mái tóc xõa, lấp lánh 2 cái kẹp nhỏ, bộ váy áo màu hồng nhạt, môi ươn ướt và phơn phớt hồng, đôi giày búp bế gắn nơ màu trắng. Tôi nhẹ nhàng tiến đến sát gương, Trang giật mình quay lại. Tôi sững người nhìn cô em.

Trang như một vật – thể – lạ, nó quá… xinh đẹp. Lần đầu tiên tôi biết em gái tôi có đôi mắt đen tuyền của mẹ, cái mũi dọc dừa của bố và nụ cười của… tôi (Chẹp, cứ cho tôi tự an ủi thế đi!). Không hiểu sao bỗng nhiên tôi lại thấy khó chịu. Tôi gắt ầm lên:

– Mày làm cái gì thế hả? – Hỏi xong tôi mới biết mình vừa hỏi một câu hết sức vô lí và… ngớ ngẩn.

– Anh thấy em thế nào? – Trang mỉm cười. (Phù, may mà em gái tôi… hiền.)

– Chả ra làm sao cả. Mày làm ơn cứ quần jean, áo thun đi cho thế giới nó hòa bình.

– Nhưng…

– Không nhưng gì cả! Lát tao vào mà vẫn còn thế này thì… – Tôi quay phắt lại, hậm hực bỏ ra khỏi phòng. Chính tôi cũng chẳng hiểu tại sao mình lại phản ứng… thái quá như thế nữa. Có lẽ tại cảm giác mất mát!

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *